Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

BÀI HỌC QUÝ GIÁ TỪ CUỘC ĐUA CỦA THỎ VÀ RÙA

Xuyên suốt câu truyện, chúng ta thấy rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn sau một lần thất bại và thỏ không bao giờ thiếu tập trung về sau. Rùa nhận ra khuyết điểm của mình và ngay lập tức thay đổi chiến thuật để tìm cách phát huy thế mạnh và giành chiến thắng. Trong cuộc sống, khi đối mặt với thất bại là thời điểm thích hợp để chúng ta cố gắng và nỗ lực nhiều hơn nữa, đó cũng là lúc bạn cần nhìn lại và thử tìm kiếm những giải pháp khác. Thỏ và rùa cũng đã học thêm một bài học mới, thay vì cạnh tranh với nhau, chúng hợp tác để cùng nhau giải quyết tình huống cách tốt nhất.


Hãy xem CEO của Coca Cola mở rộng câu chuyện quen thuộc với chúng ta như thế nào:
Ngày xưa, rùa và thỏ tranh cãi xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Cuộc đua bắt đầu, Thỏ xuất phát nhanh như như bắn và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua, thỏ ngồi và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ, kết thúc đường đua và giành chiến thắng.
Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định sẽ chiến thắng cuộc đua.
-------------------------
Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:
Thỏ vô cùng thất vọng và nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng thì rùa sẽ không thể nào thắng được nó. Vì thế, thỏ quyết định thách thức rùa trong một cuộc đua mới và lần này thỏ chạy với tất cả sức lực của nó.ruavatho.jpg Kết quả, thỏ chiến thắng và bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.
Bài học được rút ra: Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn.
Câu chuyện này cũng mở ra một liên kết: Nếu công ty bạn có 2 thành viên, một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh nhưng những việc anh ta làm vẫn đáng tin cậy. Chúng tôi khá chắc chắn rằng, người nhanh và đáng tin cậy sẽ được thăng chức nhanh hơn.
--------------------------
Nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng lại. Rùa suy ngẫm và nhận ra rằng: rùa không có cách nào thắng được thỏ về tốc độ vì vậy rùa suy nghĩ và rồi thách thức thỏ ở một cuộc đua khác, nhưng sẽ có sự thay đổi về đường đua. Thỏ đồng ý và chúng bắt đầu cuộc đua. Như đã nhận thức được từ lần trước, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bờ sông, đích đến là cách 2km nữa ở bên kia sông và thỏ không có cách nào để vượt qua sông. Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia để kết thúc đường đua.
Ý nghĩa từ câu chuyện này? Hãy xác định ưu thế của mình, chọn sân chơi phù hợp và bạn sẽ là người chiến thắng.
 --------------------------
Nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng lại.
Sau ba cuộc đua, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết và cả hai nhận ra rằng kết hợp cũng là một cách hay để chiến thắng. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua và chúng sẽ cùng chạy chung trong một đội. Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng rùa chạy một mạch đến bờ sông, rùa cõng thỏ bơi qua bên kia bờ sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai cùng về đích để giành chiến thắng.
Thật tuyệt vời khi mỗi chúng ta đều có những ưu điểm riêng, và sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu bạn biết cách kết hợp tất cả những ưu điểm của nhau khi các bạn làm việc trong cùng một nhóm, vì sẽ luôn có những trường hợp bạn không thể một mình hoàn thành cả một dự án là bài học rút ra.
Xuyên suốt câu truyện, chúng ta thấy rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn sau một lần thất bại và thỏ không bao giờ thiếu tập trung về sau. Rùa nhận ra khuyết điểm của mình và ngay lập tức thay đổi chiến thuật để tìm cách phát huy thế mạnh và giành chiến thắng. Trong cuộc sống, khi đối mặt với thất bại là thời điểm thích hợp để chúng ta cố gắng và nỗ lực nhiều hơn nữa, đó cũng là lúc bạn cần nhìn lại và thử tìm kiếm những giải pháp khác. Thỏ và rùa cũng đã học thêm một bài học mới, thay vì cạnh tranh với nhau, chúng hợp tác để cùng nhau giải quyết tình huống cách tốt nhất.
Khi Roberto Goizueta đảm nhận vị trí CEO của Coca Cola vào những năm 1980, ông đã phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt với Pepsi. Nhân viên của ông ta đang tập trung vào việc giành giật từng 0,1% thị phầ với Pepsi. Goizueta nhận ra rằng trung bình mỗi ngày, một người Mỹ chi 14 ounces cho nước uống, trong đó thì Coke chỉ có 2 ounces/ngày/người. Rõ ràng, đối thủ của họ không chỉ là Pepsi mà còn là nước, trà, cà phê, sữa và các loại nước trái cây. Vì vậy, Goizueta quyết định không tập trung vào việc cạnh tranh với Pepsi nữa mà thay vào đó là tìm cách chiếm thị phần. Ông muốn mọi người sẽ dễ dàng tìm thấy Coke bất kể khi nào họ cần uống nước và Goizueta quyết định đầu tư các máy bán Coca cola tự động ở khắp các góc đường. Từ quyết định này, doanh thu của Coca - cola tăng vọt và cho đến nay thì Pepsi vẫn không thể nào theo kịp.

CHÌA KHÓA VÀNG CỦA SỰ THÀNH CÔNG


Hiện nay, có rất nhiều người không tìm được việc làm như ý muốn nên ở nhà chờ cơ hội, đôi khi kéo dài hàng tháng trời ròng rã. Hãy nhận ra rằng bạn đang lãng phí thời gian quý báu một cách vô ích. Thay vì ngồi nhà chờ việc, bạn đã có thể tích cực tìm kiếm những việc làm khác. Công việc đó, dù có thể không đúng hoàn toàn như mong muốn của bạn, nhưng nếu chúng mang đến cho bạn nhiều cơ hội khác, hãy mạnh dạn thử. Quan trọng là bạn có chăm chỉ và có ý chí tiến thủ hay không mà thôi!

Để có những cánh đồng lúa với những bông lúa vàng óng, nặng trĩu thì trước đó rất lâu, người nông dân đã phải cần cù nhổ cỏ, gieo hạt, bón phân... Để có những chiếc bát ăn cơm hàng ngày, những người thợ phải miệt mài biến những cục đất vô tri thành những vật dụng không thể thiếu trong đời sống thường nhật...
Điều mà chúng ta học được từ những công việc tưởng chừng rất đơn giản này là: phải cần cù lao động thì mới mong đạt được kết quả tốt.

Bí quyết thứ 1Cần cù lao động
Câu chuyện thứ 1: Vào đầu thế kỷ trước, một người Mỹ đã đúc kết kinh nghiệm làm việc của cả cuộc đời mình và viết nên cuốn sách: “Suy nghĩ để làm giàu” và “Quy tắc thành công”. Với hai bàn tay trắng ông đã xây dựng nên sự nghiệp của mình. Xuất thân từ một gia đình nghèo, ông đã xin vào làm công nhân của một mỏ khai thác than. Trong thời gian làm việc ở mỏ than, không những ông rất chăm chỉ làm việc mà còn tạo cho mình một "thói quen làm cho tôi trở nên giàu có". Đó là: Luôn làm nhiều việc hơn so với yêu cầu thực tế. Thay vì làm 8 tiếng, hằng ngày ông làm việc từ 9-10 tiếng.
Hằng ngày, ông thường đến mỏ than rất sớm, chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ làm việc và kiểm tra các thiết bị xem có đủ độ an toàn không, mặc dù công việc đấy không phải của ông. Rất nhanh sau đó, ông được bầu làm tổ trưởng tổ khai thác than, sau nhiều năm cần mẫn làm việc ông được bầu làm giám đốc. Sau khi rời bỏ công ty khai thác than, ông còn làm nhiều công việc khác như: Tiếp thị, Biên tập viên báo chí… Nhưng trong bất cứ công việc nào, ông cũng đều nhận được sự tín nhiệm, được tăng lương, thăng chức liên tục, trong đó có vài lần ông được đề bạt làm giám đốc. Nhờ vậy, thay vì nhận lương 100 đô/1 tháng thì ông nhận được lương cao gấp 2-3 lần. Ông đã khiến rất nhiều người phải thán phục.
Bí quyết thứ 2Đóng góp nhiều trước khi đòi hỏi quyền lợi.
Câu chuyện thứ 2: Thời nay, một thanh niên xuất thân từ nông thôn, sau khi tốt nghiệp, đã trụ lại thành phố để tìm việc. Mọi thứ mà anh có sau khi tốt nghiệp xoay quanh số 0: không tiền, không nhà, không người quen. Sau 3 tháng tìm việc vất vả, anh cũng tìm được vị trí làm nhân viên của một công ty buôn bán thuốc tây nhỏ. Cả công ty có 3 người: giám đốc, anh và một đồng nghiệp. Vì công ty nhỏ nên việc gì anh cũng phải làm qua, từ nghe điện thoại, đánh máy, tiếp thị cho đến bán hàng… có khi không thuê được người, anh còn đích thân chở hàng đến tận nhà cho khách dù mức lương của anh không phải dành cho người làm nhiều việc đến như vậy. Khi phải ở lại làm thêm không lương đến tối mịt, anh cũng không nề hà gì. Về sau, công ty mở rộng quy mô, tuyển nhiều nhân viên, anh đã được đề bạt làm phó giám đốc.
Người thanh niên ấy thành công nhờ một bí quyết rất bình thường: Đóng góp trước khi đòi hỏi quyền lợi.
Bài học rút ra:
Nếu bạn thực sự cầu thị và chăm chỉ, chắc chắn cơ hội sẽ đến với bạn.
Hiện nay, có rất nhiều người không tìm được việc làm như ý muốn nên ở nhà chờ cơ hội, đôi khi kéo dài hàng tháng trời ròng rã. Hãy nhận ra rằng bạn đang lãng phí thời gian quý báu một cách vô ích. Thay vì ngồi nhà chờ việc, bạn đã có thể tích cực tìm kiếm những việc làm khác. Công việc đó, dù có thể không đúng hoàn toàn như mong muốn của bạn, nhưng nếu chúng mang đến cho bạn nhiều cơ hội khác, hãy mạnh dạn thử. Quan trọng là bạn có chăm chỉ và có ý chí tiến thủ hay không mà thôi!
Cũng vậy, rất nhiều sinh viên vừa mới tốt nghiệp ra trường, khi đi phỏng vấn tìm việc đã nêu yêu cầu và chế độ đãi ngộ quá cao. Thực ra, họ nên cân nhắc xem những yêu cầu đó có hợp lý với những lợi ích họ có thể đem lại cho công ty hay không? Hãy nhớ, đóng góp nhiều trước khi đòi hỏi quyền lợi là chiếc chìa khóa vàng giúp Nhà tuyển dụng nhận ra giá trị thực sự của bạn.
Nếu bạn luôn nghĩ "làm ra được hạt gạo thì quá dễ dàng và được ăn gạo ngon là một điều tất yếu" thành công sẽ không bao giờ đến với bạn. Chỉ có làm việc hăng say hết mình và biết tận dụng mọi cơ hội bạn mới có thể gặt hái được thành công.

THÀNH CÔNG & SỰ THẤT BẠI

Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha. Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội.

Sự khác biệt giữa thành công và thất bại:
Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó.
Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào việc khi có sự tác động từ bên ngoài.
Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện.
Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác.
Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan.
Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng.
Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà không quan tâm đến lợi ích đạt được.TC---TB.jpg
Người thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ đó họ sẽ có những thứ mà họ muốn.
Người thành công luôn trau dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan dung. Họ sống hướng đến quyền lợi chung của cộng đồng.
Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha. Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội.
Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra.

Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều tốt hay xấu.

NHỮNG TỐ CHẤT CỦA NHÀ LÃNH ĐẠO GIỎI


Vào giữa những năm 1980, Andy Grove, đồng sáng lập kiêm cựu Tổng giám đốc Intel, đã quyết định chuyển hướng toàn bộ sản phẩm trọng yếu của công ty từ con chíp nhớ sang bộ vi xử lý. Đây là một quyết định quan trọng. Mọi việc tưởng như không thể thực hiện được nếu không có tài thuyết phục của Grove khiến mọi người tin rằng ông đang lãnh đạo họ đi đúng hướng, dù chính bản thân ông cũng không biết chính xác về điều đó. Grove kể lại: "Anh cần phải tỏ ra là anh chắc chắn đến trăm phần trăm và thể hiện điều đó bằng hành động. Đừng ngại ngần trình bày dự đoán mình. Nếu không làm được điều đó thì mọi nỗ lực của anh chỉ sẽ dẫn đến thất bại."

Thập niên 80 xuất hiện một số nhân tố làm xáo trộn quy luật kinh doanh trên đất Mỹ. Thế nhưng trong sự đổi thay ấy, người ta vẫn nhận thấy nhiều điểm tương đồng giữa các tỷ phú Michael Dell, Jack Welch, Lou Gerstner, Andy Grove, Bill Gates, Herb Kelleher và Sam Walton***.
Phần 1: Xem trọng khách hàng với cách tiếp cận “từ ngoài vào trong”
Không nên nhầm lẫn đặc điểm này với khả năng thu hút người khác. Peter Drucker, nhà tư vấn về quản lý, cho rằng năng lực lãnh đạo hiệu quả hầu như không liên quan đến khả năng thu hút người khác.
Vậy đâu là sự khác biệt giữa khả năng truyền tải nhiệt huyết và khả năng lôi cuốn thiên bẩm?
Tất cả các vị giám đốc huyền thoại trên đều thể hiện sự nhiệt tình vì công việc, vì công ty và sự nghiệp bản thân. Họ có niềm tin và cảm nhận mạnh mẽ về một ý tưởng, một sản phẩm hay một quy trình mới và có khả năng sử dụng hiệu quả cương vị của mình để truyền bá niềm tin này với nhân viên họ một cách hiệu quả nhất.

Theo David Glass, xét trên khía cạnh chiến lược, các nhà lãnh đạo có thể đưa ra những quyết định lớn lao nhưng điều đó chưa hẳn giúp được nhiều cho họ trừ khi họ là người lãnh đạo có khả năng truyền cảm. Theo Glass, khi công ty gặp biến cố, mà sớm hay muộn thì điều này cũng sẽ xảy ra với hầu hết các công ty, khả năng lãnh đạo đầy nhiệt huyết và có sức lan tỏa sẽ có ý nghĩa quan trọng đối với sự thành bại của tổ chức.
Herb Kelleher, người sáng lập kiêm cựu Tổng giám đốc của Southwest Airlines (SA), đã dồn hết tâm huyết để xây dựng một văn hóa kiểu cộng đồng giữa khách hàng và nhân viên. Ông đã từng đưa ra lời khuyên: “Không nên lấy lợi nhuận làm mục đích trong mối quan hệ của anh với khách hàng. Thay vào đó, anh cần tập trung hơn nữa vào việc phục vụ khách hàng, sao cho khách hàng hài lòng và tiếp tục quay lại với công ty. Đó chính là chìa khóa tạo ra khả năng sinh lợi, nhất là vào thời kỳ kinh tế khó khăn...”
Và giống như tất cả các nhà lãnh đạo tài năng khác, Kelleher đã thực hành chính những gì mình nói. Bất kỳ ai từng bay trên chuyến bay của SA đều cảm nhận được sự khác biệt so với các hãng khác. Thay cho những bữa ăn và chỗ ngồi được xếp sẵn là sự hài hước và những trò đùa vui vẻ. Cứ mỗi năm, SA đưa ra những phương thức mới nhằm mang lại cho khách hàng những trải nghiệm độc đáo trên chuyến bay. Kelleher đã bỏ ra 30 năm để biến văn hóa SA trở thành một nét riêng biệt của hãng. Theo ông đó chính là một tài sản riêng mà không ai có thể sao chép được.
Đối với Jack Welch, thành công của chu trình 6 Sigma là một thành quả quan trọng của lòng nhiệt huyết mà ông đã để lại cho GE. Ông không bao giờ ngừng truyền bá thông điệp của mình, và tận dụng mọi công cụ mình có để làm điều này: từ việc gửi thư điện tử cho nhân viên đến việc bổ sung những giải pháp chất lượng vào hệ thống của GE. Lời nói của Welch luôn đi đôi với việc làm. Ông đã thực hiện chương trình đào tạo bắt buộc về chu trình 6 Sigma cho nhân viên thuộc tất cả các cấp bậc, đồng thời quy định 40% khoản tiền thưởng dành cho các giám đốc cấp cao dựa vào thành công của chương trình. Welch đã từng nói người lãnh đạo tài giỏi nhất phải là người có thể tạo dựng định hướng về tương lai thật rõ ràng và khuyến khích mọi người cùng thực hiện nó.
Vào giữa những năm 1980, Andy Grove, đồng sáng lập kiêm cựu Tổng giám đốc Intel, đã quyết định chuyển hướng toàn bộ sản phẩm trọng yếu của công ty từ con chíp nhớ sang bộ vi xử lý. Đây là một quyết định quan trọng. Mọi việc tưởng như không thể thực hiện được nếu không có tài thuyết phục của Grove khiến mọi người tin rằng ông đang lãnh đạo họ đi đúng hướng, dù chính bản thân ông cũng không biết chính xác về điều đó. Grove kể lại: "Anh cần phải tỏ ra là anh chắc chắn đến trăm phần trăm và thể hiện điều đó bằng hành động. Đừng ngại ngần trình bày dự đoán mình. Nếu không làm được điều đó thì mọi nỗ lực của anh chỉ sẽ dẫn đến thất bại."
Các nhà lãnh đạo tài giỏi là người có trong tim ngọn lửa nhiệt huyết có khả năng lan tỏa và “sưởi ấm” những người xung quanh. Họ đều có thể đưa ra định hướng chiến lược, nhưng quan trọng hơn, họ có tài thuyết phục khiến mọi người làm việc hết mình vì mục tiêu chung của toàn công ty.

BIẾT… LẮNG NGHE?

Hãy ý thức tầm quan trọng của lắng nghe, và bạn sẽ tạo được ấn tượng tốt và lâu dài với mọi người xung quanh. Nếu bạn cảm thấy cực kì khó khăn để tập trung vào những gì người khác đang nói, hãy cố nhẩm lại những gì họ nói – điều này sẽ củng cố thêm thông điệp của họ và giúp bạn kiểm soát được ý nghĩ của mình.
Câu hỏi này có vẻ hơi lạ đối với bạn? Ai mà chẳng biết lắng nghe! Khoan đã, bạn đừng vội bực mình. Lắng nghe là một trong những kỹ năng quan trọng nhất mà mỗi người cần có. Khả năng lắng nghe của bạn có ảnh hưởng rất lớn đến công việc và mối quan hệ với những người chung quanh.
Hãy thử tưởng tượng bạn đang chủ trì một cuộc họp… bạn đang thao thao bất tuyệt, và khi nhìn xuống thì mọi người đang “thả hồn theo mây gió”. Người thì đang viết, người đang thảo luận, vài người đang lắng nghe bạn nhưng họ không có biểu hiện gì là hiểu bạn cả… Khi đó bạn cảm thấy thế nào?
Chúng ta nghe được bao nhiêu phần trăm điều người khác nói?
Chúng ta thường lắng nghe vì những mục đích sau: thu thập thông tin, hiểu được điều người khác muốn nói, giải trí và học hỏi.
Với những mục đích trên, bạn nghĩ khả năng lắng nghe của bạn đã tốt lắm rồi. Nhưng các cuộc nghiên cứu mới đây cho biết người ta chỉ có thể nhớ khoảng 25% đến 50% những gì họ đã nghe. Điều đó có nghĩa là khi chúng ta nói chuyện với sếp, đồng nghiệp, khách hàng hay thậm chí với vợ chồng của chúng ta trong vòng 10 phút, thì họ chỉ thật sự nghe được từ 1 đến 5 phút là tối đa.
Ngược lại, điều đó cũng có nghĩa là khi bạn nói chuyện với người khác, bạn cũng không nghe hết những gì họ nói. Bạn chỉ có thể nắm bắt được khoảng 25-50% những điều quan trọng đó.
Vì sao nên lắng nghe? 
Rõ ràng lắng nghe là một kỹ năng mà nếu cố gắng trau dồi chúng ta sẽ thu được những lợi ích to lớn. Bằng cách trở thành một người lắng nghe tốt, bạn sẽ cải thiện được năng suất làm việc của mình, gây ảnh hưởng, thuyết phục và thương lượng thành công với người khác. Hơn nữa, bạn cũng sẽ tránh được những mâu thuẫn và hiểu nhầm đáng tiếc.
Để biết lắng nghe?
Cách để trở thành một người lắng nghe tốt là bạn thường xuyên thực hành “lắng nghe chủ động”. Để hiểu rõ tầm quan trọng của vấn đề này, hãy thử nghĩ xem bạn có còn đủ hào hứng để tiếp tục câu chuyện nữa không khi bạn nghi ngờ người giao tiếp với bạn không chú ý lắng nghe điều bạn đang nói. Rõ ràng đến một lúc nào đó bạn cảm thấy mình đang nói chuyện với một “bức tường” thì bạn sẽ không còn muốn tiếp tục cuộc nói chuyện nữa.
Để làm được điều này bạn phải quan sát người nói. Đừng để bản thân mất tập trung bởi những việc xảy ra chung quanh hoặc bởi những lý lẽ mà bạn cố tìm để đáp trả ngay khi họ nói xong.
Thể hiện rằng bạn đang lắng nghe
Bạn có thể cho người giao tiếp với mình biết rằng bạn đang lắng nghe bằng cách gật gật đầu hoặc đơn giản chỉ nói “ừ, ồ”. Không nhất thiết bạn phải đồng ý với quan điểm của họ, bạn chỉ cần cho họ biết rằng bạn đang lắng nghe họ mà thôi. Hãy sử dụng ngôn ngữ cử chỉ và những dấu hiệu khác để cho họ biết bạn đang lắng nghe.
Bạn cũng nên khéo léo trong việc trả lời, làm sao để câu trả lời của bạn khuyến khích người nói tiếp tục mạch trình bày của họ, nhờ đó bạn sẽ có được thông tin bạn cần. Trong khi việc gật đầu và nói “ừ nhỉ” thể hiện sự quan tâm của bạn đến người nói, thì việc thỉnh thoảng đưa ra một câu hỏi hoặc một lời bình luận để tóm lại những gì họ đang nói cho thấy bạn hiểu rất rõ thông điệp họ muốn đưa ra.
Hãy ý thức tầm quan trọng của lắng nghe, và bạn sẽ tạo được ấn tượng tốt và lâu dài với mọi người xung quanh. Nếu bạn cảm thấy cực kì khó khăn để tập trung vào những gì người khác đang nói, hãy cố nhẩm lại những gì họ nói – điều này sẽ củng cố thêm thông điệp của họ và giúp bạn kiểm soát được ý nghĩ của mình.
Hy vọng rằng suy nghĩ “Lắng nghe và trả lời là hai việc cỏn con, bẩm sinh con người đã có rồi.” của bạn sẽ không còn sau khi bạn đọc những phân tích trên. Hãy suy ngẫm thêm về vấn đề này bạn nhé!

VIÊN NGỌC GIÚP BẠN TỎA SÁNG


- Họ làm việc không kể giờ giấc, hay ít ra cũng thường xuyên suy nghĩ về công việc ngay cả trong lúc nghỉ ngơi, nên họ thường tìm ra được những giải pháp độc đáo và sáng tạo. 
Bạn tự hào là người có chỉ số thông minh IQ cao. Tuy nhiên, theo các nhà khoa học, nếu có chỉ số đam mê PQ (Passion Quotient) thấp, bạn vẫn sẽ khó mà thành công. Sự đam mê là ngọn lửa thổi bùng lên lòng nhiệt huyết, khiến mỗi chúng ta không ngừng khám phá những tiềm năng vô tận ẩn sâu trong mỗi con người.
Chuyện kể rằng… một người đàn ông nọ tìm thấy một quả trứng chim đại bàng, nhưng không biết nên đã đặt nó vào ổ gà mái đang trong thời kỳ ấp trứng. Chim đại bàng con cùng nở ra và lớn lên với đàn gà con. Từ nhỏ cho đến lớn, con đại bàng con đều làm những việc mà những con gà thực thụ làm và luôn nghĩ mình là con gà không hơn không kém: nó đào đất tìm giun và côn trùng, kêu cục tác, cũng vỗ cánh và bay được một ít trên không trung.
Năm tháng trôi qua, con “đại bàng-gà” cũng đã trưởng thành. Một ngày đẹp trời nọ, nó nhìn lên bầu trời và thấy một con chim rất đẹp, dũng mãnh lướt đi trong gió. Nó ngước nhìn con chim đang bay đầy vẻ kính sợ, và hỏi những con gà quanh đó “Ai đấy?” “Đó là chim đại bàng, chúa tể của các loài chim.”, một trong những con gà trả lời. “Ông ấy thuộc về bầu trời, còn chúng ta thuộc về mặt đất – vì chúng ta là gà.”
Và như thế, con chim đại bàng đã cam chịu với số phận của mình, nó đã sống và chết như một con gà, vì nó luôn nghĩ mình chỉ là một con gà mà thôi.
Thiếu sót lớn nhất trong cuộc đời con “đại bàng-gà” này chính là niềm say mê khám phá bản thân. Nó chưa bao giờ mơ ước được bay và chưa bao giờ học bay để có thể tự tin bay vút lên trời xanh như tổ tiên ngàn đời của mình.
PQ (Passion Quotient) là gì?
PQ là chỉ số chỉ sự say mê của mỗi người dành cho việc anh ta làm, gọi tắt là chỉ số say mê (PQ).
Có người đã ví von rằng: “Chỉ số IQ giống như một đoạn mạch ADN rất vững chắc và rất khó để cải thiện. Còn chỉ số PQ là chất lửa trong mỗi con người, chúng ta hoàn toàn có thể điều chỉnh được ngọn lửa đó.”
Chỉ số PQ của con người không thể đo lường một cách chính xác. PQ không thể hiển dưới dạng con số hay thống kê như IQ. Nó chỉ mang tính ước đoán, hàm ý và tượng trưng.
Người có chỉ số PQ cao là một tài sản quý 
Trong công việc, những nhân viên làm việc với lòng say mê cao là những người được các sếp quý trọng. Ngọn lửa say mê đến từ định hướng đúng trong công việc, chọn nghề phù hợp với năng lực và sở trường, vào trí thông minh của mỗi người. Những người có chỉ số PQ cao bao giờ cũng là tài sản quý của một cơ quan, tổ chức. Những phẩm chất thường thấy ở họ là:
- Yêu thích công việc mình làm.
- Luôn toàn tâm toàn ý hoàn thành công việc đạt chất lượng cao.
- Thất bại chỉ kích thích họ suy nghĩ thêm thấu đáo, chứ không làm họ nản chí.
- Họ làm việc không kể giờ giấc, hay ít ra cũng thường xuyên suy nghĩ về công việc ngay cả trong lúc nghỉ ngơi, nên họ thường tìm ra được những giải pháp độc đáo và sáng tạo.
- Họ luôn luôn nghĩ đến việc sẽ làm tiếp theo và tìm cách chạy đua với thời gian.
Virender Kapoor, tác giả quyển sách "The Greatest Secret of Success: Your Passion Quotient" (Bí mật lớn nhất của thành công: chỉ số say mê) cho rằng "Chất lửa trong con người, hay chính là chỉ số say mê, đã đóng góp rất nhiều cho những thành tựu kỳ diệu của nhà khoa học thiên tài Albert Einstein hơn cả chỉ số IQ của ông."
Có thể ví von rằng mỗi con người chúng ta như loài chim đại bàng dũng mãnh, sinh ra để thuộc về bầu trời. Tận sâu trong mỗi người là niềm say mê cháy bỏng mong muốn đạt được những ước mơ trong cuộc đời. Hãy dùng PQ như kim chỉ nam giúp bạn sống, làm việc và tỏa sáng bạn nhé!

CÁCH ĐỂ SẾP ĐƯỢC NHÂN VIÊN YÊU MẾN

Nên trả lời ngay các bức thư điện tử (nếu là việc quan trọng và gấp rút), nhớ tên của tất cả các nhân viên... vì mọi hành động của sếp đều được các nhân viên quan sát và xem đó như một tấm gương. Sếp cần phải xây dựng hình ảnh của mình như một tấm gương tốt, khơi nguồn cho những hành động tích cực mới có thể có được những người mến mộ và các nhân viên trung thành.
Là người lãnh đạo của một tổ chức, sếp được nhân viên tôn trọng là điều tất yếu; nhưng làm sao để họ được yêu mến thật sự mới là điều đáng để bàn cãi. Bí quyết để sếp được nhân viên yêu mến đã được đúc kết qua thực tế của nhiều doanh nghiệp và nhà lãnh đạo thế giới. Đó là dù bận trăm công nghìn việc, các nhà lãnh đạo vẫn cố gắng tạo dựng mối quan hệ thân tình với nhân viên của mình.
Tuy nhiên, để làm được việc đó, nhà lãnh đạo cần phải biết quan tâm, lắng nghe và thật lòng muốn thực hiện điều đó. Dưới đây là một số cách các sếp có thể áp dụng:
Sẵn sàng trả lời điện thoại của nhân viên
Ở McDonald’s, bất cứ nhân viên nào cũng có thể gọi điện thoại cho tổng giám đốc điều hành (CEO) và sẽ được gọi lại trong vòng 24h nếu CEO không thể trả lời ngay điện thoại của họ.

Luôn mở cửa phòng làm việc 

Tại các công ty như VietnamWorks (Việt Nam) hay McDonald’s ở Oak Brook (bang Illinois, Mỹ) văn phòng được thiết kế “mở”, nghĩa là không bị tường hay cửa chia cách. Một cánh cửa mở đồng nghĩa với thông điệp: “Tôi luôn ở đây để sẵn sàng làm việc với bạn”.

Làm bạn với nhân viên 

Trong quyển sách First, Break All the Rules (Hãy phá vỡ các nguyên tắc), hai tác giả Buckingham và Coffman đã phỏng vấn hơn 80 ngàn nhà quản lý và kết luận rằng các nhà quản lý làm việc hiệu quả nhất là những người có thể xây dựng thành công mối quan hệ cá nhân với các nhân viên. Lý do là khi các nhân viên xem sếp là người bạn thật sự, họ sẽ thẳng thắn góp ý với sếp nếu công việc đi chệch hướng để có biện pháp khắc phục kịp thời.
Làm việc chặt chẽ với nhân viên tiếp xúc khách hàng
Khi dành nhiều thời gian hơn cho các nhân viên làm việc trực tiếp với khách hàng, sếp sẽ biết được nhiều phản hồi bổ ích về khách hàng thông qua nhân viên. Ngược lại đây cũng là cơ hội quý báu để các nhân viên học được nhiều điều hay từ sếp của họ. Nếu sếp không thể tạo ra sự thân thiện với nhân viên một cách tự nhiên thì đây là cách tốt nhất để sếp biết và hiểu những vấn đề rất thật mà nhân viên đang gặp phải trong công việc hàng ngày.
Biết lắng nghe
Những nhà lãnh đạo thành công là những người biết chịu khó xây dựng mối quan hệ với nhân viên mà qua đó họ có thể tìm những lời khuyên và phản hồi trung thực. Một nhà lãnh đạo sáng suốt sẽ biết dành thời gian lắng nghe những phản hồi, dù có thể rất “đau lòng”, từ nhân viên của mình. Họ không bao giờ cho phép mình “ngủ quên trên chiến thắng”.
Xây dựng thành công hình ảnh bản thân
Để tạo được mối quan hệ tốt với nhân viên, sếp phải tự hỏi mình “Mình đã tạo được một hình ảnh gần gũi và thân thiện khiến các nhân viên lúc nào cũng muốn làm việc với mình chưa?” Một người sếp được nhân viên yêu mến không phải là người có nụ cười “triệu đô”. Một người sếp tốt là người có thể trò chuyện thật thân tình và thoải mái với nhân viên, không để họ cảm thấy có “hàng rào ngăn cách”.

Chia sẻ với nhân viên lúc khó khăn

Dù cho công việc bận rộn thế nào đi nữa, người lãnh đạo cần thường xuyên gặp gỡ và thăm hỏi tất cả nhân viên của mình, động viên và khuyến khích các nhân viên đang ở trong thời điểm căng thẳng nhất của công việc. Hành động này sẽ tạo ra sự khích lệ rất lớn cho nhân viên. Đó cũng là cách hay để sếp cũng có thêm thông tin cần thiết.
Làm gương cho nhân viên
Nên trả lời ngay các bức thư điện tử (nếu là việc quan trọng và gấp rút), nhớ tên của tất cả các nhân viên... vì mọi hành động của sếp đều được các nhân viên quan sát và xem đó như một tấm gương. Sếp cần phải xây dựng hình ảnh của mình như một tấm gương tốt, khơi nguồn cho những hành động tích cực mới có thể có được những người mến mộ và các nhân viên trung thành.
Liêm chính
Một nhà lãnh đạo được yêu mến là người sống chân thật, liêm chính và đối xử công bằng với mọi người xung quanh. Nếu sếp làm việc không tốt, không liêm chính và không chịu thẳng thắn nhìn nhận khuyết điểm của mình và tìm cách khắc phục thì ông/bà ta sẽ tự làm mất đi sự tôn trọng của nhân viên.